Em càng được thể lấn tới

Anh thấy em càng tinh tế hơn trong giao thiệp với người ngoài. Em lại chẳng nể nả. Vài lần anh góp ý. Nhưng người nhà anh đến. Em có để ý. Sau 10 năm chung sống. Nên anh càng nhún. Nhưng thể diện rất cao. Mình à như bao lần. Em nghĩ sai rồi. Anh cứ suy nghĩ mãi về điều đó. Chừng đỗi rất đạt. Hoặc chỉ dám nói rất nhỏ. Có lẽ em không hiểu điều đó.
Khách đến nhà chơi. Không ngờ. Đàn ông ít để ý những điều vụn vặt. Không phản ứng. Em có biết. Mấy năm qua. Ngày trước. Là sự tinh tế. Mỗi sáng. Nói đó quên đó”- Có lần anh vô tình nghe em tâm tình với một cô bạn như vậy. “Đàn ông ấy mà. Tình cảm của vợ chồng mình đang ngày càng “xuống cấp”? Anh cần được em tôn trọng - như cách anh đã và đang trọng em.
Họ không để bụng đâu. Câu trước câu sau là oang oang lên và không tiếc lời để mạt sát chồng. Hễ nói chuyện với chồng là cứ xổ ra cho “sướng miệng”. Có cảm giác như mọi người đều nhìn anh với ánh mắt coi thường. Mỗi lần em vô tư xúc phạm anh là lòng anh chồng chất thêm nỗi thất vọng về em. Rồi em lại mình ơi. Anh dắt xe đi làm mà ngượng với xóm giềng.
Mỗi lần có chuyện tranh luận. Nhưng “di chứng” từ việc em to tiếng thật không dễ xóa. Ý tứ trong giao tiếp. Chính sự im lặng của anh đã khiến em vô tư lự lấn tới. Thương hại. Vì sự dường (mà anh cho là cấp thiết) nên anh đã lặng im. Em “diễn” vai người vợ dịu dàng. Đòi hỏi đó có là quá đáng? Văn Khanh. Anh biết cơn giận của em rồi cũng qua.
Nên bất kỳ sự “xúc phạm danh dự” nào cũng rất khó “tiêu hóa”. Nhưng riêng với chồng thì trái lại. Không phải anh sợ vợ. Một trong những yếu tố khiến anh yêu em. Anh thường im lặng. Mà là sợ cả xóm phải nghe hết câu chuyện tây riêng của vợ chồng mình. Can ngăn. Không cần biết những lời nói ấy xúc phạm chồng như thế nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét